Trung Hưng Bửu Tòa, ngày 15-8-ĐĐ.32 (Đinh Dậu)
(08-9-1957)
THI
BẢO Pháp độ mình độ chúng sanh,
THỌ Quyền lãnh lệnh sớm thi hành;
THÁNH tâm giữ vẹn đừng lem ố,
NƯƠNG Đạo lánh thân hưởng phước lành.
Bản Nương chào chư Thiên ân, Chức vụ, chư Chức sắc, Chức việc, Đạo tâm Nữ phái .
Bản Nương vâng lệnh Diêu Cung đến báo đàn, lúc còn chờ đợi Bản Nương xin một vài câu chuyện cùng quí Hiền tỷ Hiền muội.
Vậy xin mời an vị.
Hôm nay chư Hiền muội về đây để dâng lễ Đức Từ Tôn, điều ấy rất mừng. Chúng ta ngay bây giờ cần dọn mình đón lấy hồng ân ngày Trung Thu, kỷ niệm biết bao nhiêu năm trên đường tu thân hành Đạo của chúng ta gội rất nhiều ân phước Thiêng Liêng.
Hôm nay Nữ phái sắp thành hình một Hội Thánh , điều ấy nửa mừng nửa lo, lo cho bước tiền đồ hiểm trở, sức yếu tài hèn, đường xa gánh nặng, không biết chị em chúng mình có đủ nhẫn nại trì thủ cái trách nhiệm lớn lao ở ngày mai không?
Bản Nương đôi phen quì lạy Từ Tôn giảm chế tội tình và lúc chị em còn thiếu đức kém tài không đủ đương vi sứ mạng cần được hoãn chậm một thời gian, chờ cho có cánh đủ lông thì mới khỏi điều trở ngại, nhưng cơ Trời đã định Pháp Đạo ban truyền, trễ một ngày là hại cho nhơn sanh không ít. Vì vậy chị em cố gắng phận mình để tròn câu phổ độ.
Chị em ôi! Hội Thánh Trung Tông đây bước vào cảnh cùng lối tận (cùng tận đây không phải là hết đường mà cơ thử dượt một đề thi để Hội Thánh thi, như người đi tàu lúc ban mai bị mù không biết đâu phương hướng nên tài công cho mũi quày lại đường sau, vì tài công quên coi địa bàn cũng như Hội Thánh quên coi Thánh ý. Nhưng không bao lâu sẽ được ánh mặt Trời bắn ra thì sa mù tan rã). Chư Thiên ân tâm đức đều lấy làm lo cơ khảo thí lan rộng, chước quỷ ma đương tung hoành gài chông đặt bẫy.
Than ôi! Ngay trong ngày điển huệ Chí Tôn thâu bớt cơ bút tạm ngưng, máy tạo mầu vi làm sao biết được. Chúng ta lấy đời mà xét, mượn việc mà so. Đã cắp sách vào trường, người học sinh học các môn theo chương trình Giáo dục, thầy lúc nào cũng chuyên cần tận tụy chỉ bày, trò muốn hỏi lời chi, thầy không dấu diếm, trò còn tò mò hiểu biết, thầy lại vui sướng ngợi khen chỉ vẽ đủ điều, dạy khuyên hết mức giữa thầy trò thân mật vui tươi, nhưng đến lúc sát hạch thầy rất nghiêm minh, chẳng chỉ một lời trò muốn hỏi bị la rầy là khác. Tại sao vậy? Lúc học lúc thi không phải một, nên để tự học trò tìm lấy. Nhưng không một đề tài nào đưa ra sát hạch mà không dạy trước. Cũng như kẻ dấu bắt mọi người đi tìm. Đã nói dấu thì không phải để trước mặt trên đất, mà chôn dưới hang, chui trong rác, để nơi xó bụi kẹt bờ, người nào kiếm được thì được ban khen, để cũng biết cái tài lanh lẹ, chớ nào kẻ kiếm mà đi hỏi người dấu để đâu? Vì vậy bước Đạo lúc khảo thí cũng như lúc thi ở nhà trường, sự thiệt hư là cơ mầu nhiệm, ai biết thấu lẽ huyền vi.
Bản Nương muốn nói người tìm Đạo nên nhắm ngay vào đích mà đi tới đừng nên dòm hành trông ngó những gì chung quanh trước mắt mà lạc lối hoa tiêu. Vì nhiều người không ngó đích mà ngó cái gì đó, thấy không phải rồi thối lui, hoặc chướng ngại cản ngăn, trông vào lòng ghê sợ gớm nhờm, không vượt qua để đạt đích.
Cái vật quí nào muốn đem ra cho người, mà người lấy được là người phải có chí. Vật quí không ở chỗ dễ mà ở vào chốn bụi rậm thác sâu hay có khi ở trong đống bẩn, nếu sợ bẩn thì không lấy được của quí.
Về phận sự chị em còn nhớ lời lý giải của Quan Âm lối vần quốc ngữ không? Người cho ta biết rằng kẻ hành Đạo không vì thân vì danh mà vì Quyền Pháp đôi khi vần phụ âm đứng trước cũng đôi lúc đứng sau, có khi cả trước cả sau để thành sự việc. Nhưt,a, là ta, thì chữ t đứng trước, mà at thì chữ t đứng sau, có khi cả trước cả sau như tát, tùy theo lời theo tiếng theo câu mà sắp. Ý nghĩa sao các Hiền hiểu biết không? Ví như kẻ tu lâu mà vẫn Tín đồ người mới vào Đạo mà ân phong quyền tước, vì là để cho được việc cũng như tận cứu lời nguyện (phần nầy sẽ được chú thích nhiều kỳ Đàn).
Nên kẻ vào Đạo đừng nên hà nệ câu chấp mà hỏng công phu. Có tiếng cả 6,7 chữ, có tiếng một vài chữ cũng như phần hành có đông, hay ngành một vài chị em cũng đủ, đôi lúc chị phải nhượng cho em, đôi lúc em không nên cao vọng. Vì sao? Vì cần cho nên việc, nên lời, ví như chữ "chích“ thế là vậy đó, đôi lúc cần phải đem người không làm được việc mà ngồi ngang nhau cũng như vần Tây có nhiều chữ câm mà phải có.
Vì vậy chị em lúc đương xây dựng Hội Thánh đừng nên chấp nhứt gây điều rối loạn. Ví như em nào đó phạm phải giới luật mà biết nâng đỡ thì nó vui sướng ăn năn lập công hành Đạo chuộc lấy tội xưa, nếu không biết nâng đỡ thì mất người uổng công dạy dỗ.
Vậy nhớ những lời của Bản Nương dưới đây. Người ta ai cũng thọ bẩm tánh Trời, tánh ấy ví như nước, nước rất thăng bằng thanh tịnh. Nước đã tách khỏi nguồn có dòng đục dòng trong. Nước sao người ta trông thấy muốn uống muốn gội, quí trọng cần thiết, còn nước sao trông thấy đã nhờm, tắm vào thêm ngứa xót, sanh phong hóa ghẻ, có thứ chẳng dám sờ chơn. Người ta cũng vậy, người sao mà kỉnh họ, vì gần rất yêu xa rất nhớ, người sao không muốn ngó, chẳng dám kề. Nước đục muốn cho nó trong thì nên gạn lọc. Người xấu muốn nên người tốt không phải múc mắt nhét tai, mà chủ lấy tai lấy mắt chế ngự ý tình. Người không nên nóng nảy, nóng nảy thì khô cạn tâm linh, cũng như nước đun sôi, hơi bốc lên toàn là phần tinh túy, dưới nồi còn cặn bã.
Chị em nên biết rằng sống giữa buổi đời mạt pháp may gặp Chơn truyền rán mà tu, tránh tai tránh họa. Ta xét coi người ở thế nầy có khác chi gà ở trong giỏ bị tréo cánh cột chân đem ra giữa chợ, vào chảo nước sôi chưa biết giờ nào mà chúng thấy gì đâu! Hễ thấy lúa bỏ vào, thì đua giành nhau, thóc đầy diều mà cắn xé hơn thua từ hột. Khổ thay! Chắc chị em mình không như thế được. Ta phải ngó xa xa tí nữa để lánh cõi điêu tàn, một kiếp không tu muôn đời đọa lạc.
Hôm nay Hội Thánh đã giúp đỡ chị em đi đến ngày thành lập, rán chung lo với nhau, đừng nói chỗ nầy chỗ nọ, người dở người hay vị thân vị kỷ, mà phải đi trên mục đích của Pháp Quyền thành lập mà thôi.
Lẽ thiệt hư khó biết, hư hóa thiệt, thiệt lại hư, là then chốt âm dương biến hóa để lọc lừa Thánh đức, ngăn che phàm phu, ta nhớ đừng cao ngôn phạm thượng. (…)
Bản Nương chào chư Thiên ân, Thăng./.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Sau trước nếu một lòng tự quyết,
Thì đạo, đời, muôn việc do ta,
Chánh tâm thành ý đó là,
Tu thân xử thế tề gia vẹn toàn.
Lỡ một kiếp đâu còn cơ hội,
Trễ một ngày khó đổi ngàn vàng,
Đừng rằng thế sự đa đoan,
Ví như một giấc mộng tràng rồi thôi.
10 phút tìm hiểu ĐẠO CAO ĐÀI .
Tác giả: Đào Công Tâm (Bản PPS) Dương Trọng Thu biên tập lại theo Google Slides
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét