Trung Hưng Bửu Tòa, ngày 04-3-ĐĐ.33(Mậu Tuất)
(22-4-1958)
THI
THÁI hư bao bọc dãy Càn Khôn,
BẠCH hắc phân minh tượng vạn hồn;
KIM thể luyện thành công quả trọn,
TINH quân tụ lập cảnh hòa môn.
Bần Đạo chào chư Hiền ân, chư Đạo hữu.
Giờ nầy Bần Đạo đến cùng Hội Thánh để lời nhủ khuyên trên bước tiền trình buổi xây dựng TRUNG HƯNG CHÁNH PHÁP.
Ngót từ mấy năm nay chư Hiền đã tận tâm với công vụ sứ mạng của mình, bước đến đây là lúc nền Đạo cần đòi hỏi một tâm hồn thuần nhiên giải thoát, để được xứng đáng với Quyền Pháp Tận độ buổi Tam Kỳ. Thế mà cuộc khảo thí chọn lọc Đạo tâm để trao truyền yếu quyết, thì nhìn lại có mấy ai vững dạ cố gắng hoàn thành công phu tu học của mình; rồi qua một lúc chuyển biến của thế hệ bên ngoài, sát hạch bên trong, thì ý tình mặc cho nghiệp thức quay cuồng theo đời lêu lỏng.
Hôm nay trông vào Giáo hội toàn Đạo như hình buông xuôi theo dòng nước nghịch triều, quên cả nguyện lực lời thề, coi sứ mạng là việc thường, cho Thiên ân cũng là trò hý kịch, thì còn gì mảnh lực đức tin, còn gì đặt mối thông công tiếp kỳ Thánh đức.
Chư Đạo hữu ôi! Nếu không nhờ Quyền Pháp Tận độ của buổi Tam Kỳ, không nhờ lòng từ bi cứu rỗi của THẦY, thì buổi Hạ nguơn nầy 92 ức nguyên nhân trông đâu được phục hồi cựu vị, thế giới nhơn loại dựa đâu mà tránh nạn xáo trộn tiêu vong.
Quyền Pháp để người nương bước, lập vị Thiêng Liêng bảo tồn nguyện lực đức tin, để giữ thân tâm trọn vẹn thanh cao, thị uy trước bao thử thách phỉnh phờ của chước quỷ dỗ dành. Quyền Pháp Thiên ân là cơ đạt Đạo. Thế mà người được duyên phước kia không cố gắng làm tròn. Người được ân phước mà chẳng biết quí chuộng, khác nào cá sống trong nước, cho nước làm trở ngại cho thân.
Hôm nay nếu toàn chư Thiên ân Chức vụ sớm biết giác tỉnh, tri quá ăn năn, cố tâm tu học, quí trọng Thiên vị Quyền Pháp của mình tưởng cũng chưa muộn, lo chung tay siết chặt lòng thành giữa hàng ngũ Thiên ân để chung xây nền Chánh Pháp là xây lâu đài vạn cổ cho mình, công hành Đạo càng rộng càng sâu, Quyền Pháp nơi Thiêng Liêng càng cao càng trọng.
Về phần Đạo hữu cố gắng tiếp tục công quả công trình, lúc khó còn trọn vẹn hy sinh, lúc gần thành lại buông xuôi chán ngán. Kẻ đào giếng mười trượng được chín phần hơn thấy chưa nhỉ nước trồi mạch lại gặp đá tảng chận ngang đổ ra chán xui, không quyết tâm tí nữa để mà bù lại những ngày cực nhọc. Con cua khi lột vỏ, rung chuyển cả châu thân, mê mệt như cơn sắp chết, thế mà lúc rút được vỏ ngoài thì khỏe khoắn vô cùng, một lần cỗi vỏ cứng đổi vỏ mềm là để cho thịt phì xương nở, cũng như người tu một lần thay đổi là phàm tục hóa Thánh Thần, một lần thắng ngoại giới là một phen chế dẹp nội tình dục vọng, ngoại giới còn náo nhiệt cạnh tranh thì tâm giới càng thanh nhiên an lạc.
Một nước loạn, một nhà trị, muôn người vô Đạo, một người có Đạo, là số ít đã cứu chuộc số đông, mầm lành nứt lên là cây lành sẽ có bông lành quả lành thiếu chi, giống lành bắt đó mà dâm cấy ngàn vườn muôn ruộng, mặc dù đêm có tối khắp năm châu, mờ mịt cả đất trời, ánh sáng vừng trăng đã lộ ra thì tăm tối đâu đâu cũng từ từ mà lẫn khuất, một cái nhỏ nhít đọ với cõi vô tận bao la, cũng thể mười phần hơn trọn.
Bởi vậy, quẻ PHỤC tượng một hào Dương, Dương còn lờ mờ dưới chót, thế mà một ngày nó nuốt cả 05 Âm, cũng như đạo đức lúc còn yếu, người còn thưa quyền thế bên ngoài lấn át, trăm ngàn miệng thế gian nhạo báng hoặc hăm he; nhưng một ngày hoàn cảnh ổn định, thế giới ngừng chiến thì đạo đức lan truyền không một con kiến lọt ngoài ô tục, tạo nên sự gì lợi hại là bởi lúc mầm non, mầm quân tử thì phước quả thanh bình, mầm tiểu nhân thì ác quả oan oan tương báo.
Hôm nay Hội Thánh lâm vào một tình trạng nghèo khổ, vì nghèo mà thiếu những phương tiện truyền Đạo. Xét thế cũng chưa đúng, vì thiếu phương tiện mà thôi, chớ Quyền Pháp đích như nguồn suối bao la không ngừng nghỉ. Hễ không làm tỏ sáng được bên ngoài thì bên trong càng thêm rực rỡ “Phản Phục kỳ Đạo” Đạo lúc ẩn lúc hiện, lúc mạnh mẽ như đanh, lúc dịu mềm như không khí. Hoa mùa Xuân nở, mùa Hạ tàn, tàn xủ màu sắc hồng tía lòe loẹt bên ngoài, để đoạn tuyệt bọn bướm ong lợi dụng, để rồi nứt nụ nở quả thay vào. Giận một điều là lúc bông đẹp nhụy thơm thì bướm ong bu đậu, lấy hương nhặt phấn làm mật làm tầng, bông héo nhụy phai, nụ quả đơm lên ong còn cố tình chích cho trái non eo thối, việc cũng buồn cười, nhưng sức phá thế mà cũng chưa làm hại được, vì cây còn xanh, rễ còn tươi, nhánh nhóc còn nhiều, mỗi mắt, mỗi bông, mỗi nụ, ong đâu có đủ đếm trái chích vòng quanh, thế thì trái được che dưới lá, được núp trong tàng, trái đó còn lớn còn già, còn ươm đủ mùi ngon ngọt, ai cũng quí ưa.
Hạ trái chín vàng, Thu trời mát mẻ, thâu nhặt đem về tàng trữ là lúc kết quả chi chung, nói chi chung thì phải biết chi thỉ. Thỉ là lúc đầu, lúc mùa Đông tàn phá xác xơ, cây không còn một lá trên cành, cành bị lá giật xơ rơ nhưbó chổi xương cùn lốc; thế mà cây vẫn bám vào khí đất, chịu đựng tháng ngày, đất lạnh cây cũng lạnh. Lạnh là tượng sự chết của buổi Hạ nguơn, đến một buổi ấm áp hiện ra là buổi Đông Chí, một điểm ấm áp, muôn ngàn điểm lạnh thế mà ấm vẫn thắng hoàn toàn, cũng như tứ chi thân thể lạnh tê, chỉ còn một quả tim rộn rực thì cũng còn sống được. Rộn rực một chỗ sẽ chuyền máu nóng nhiều nơi, rộn rực ấy là lằn sóng điện truyền dương, cũng như đông chí, SƠ PHỤC phát sinh, thì vạn vật cỏ hoa cũng nhờ sinh lực kia mà nứt tược đâm lộc kết đầy lá xanh đủ thấy bông đẹp quả ngon đều bởi ở dưới hàm ẩn tích tụ, bắt đầu từ mùa Đông, chờ Xuân là phơi hương phơi sắc. Thế thì hương sắc không phải đến Xuân mới có, mà đã chuẩn bị từ bao giờ. Ngày Đạo thành, Hội Thánh mười phương duy nhứt,không phải đến đó mới có Thánh ra đời,trí khôn ngoan người đến đó mới phát. Không phải thế đâu, ngày Đạo thành cũng cả một sự chuẩn bị đầy đủ ngay trong lúc bây giờ hay trước nữa. Đừng tưởng tằm hóa bướm liền, tằm phải trải qua nhiều sự biến thay, ăn một, ăn ba ươm vàng lộn kén, có một điều tằm chỉ ăn dâu nên tằm mới có tơ, người được như tằm thì làm sao lộn kiếp luân hồi sanh tử trả quả. Vì vậy Đạo hữu cần nhớkỹ cả một sự chuẩn bị lâu dài, từ chỗ không tiếng tăm, không một người cho đến đông đúc, tên tuổi, đạo quân kéo ra hành quân chiến trận đi đứng rập ràng, cử động nhất luật, hàng ngũ ngay thẳng nghiêm trang, không phải lúc được vậy là lúc ta mới thắng, mà sự thành hình của nó bởi công luyện tập rất nhiều theo một kỷ luật, một mệnh lệnh, một quyền lãnh đạo tối cao. Người vào lính chẳng phải lương bỗng mà còn vì Tổ Quốc nhơn Đạo, người tu chẳng phải một phầnthành Tiên, mà lo phần thành Đạo chung cho Giáo hội nữa.
Về việc Hành chánh trong lúc nầy coi theo ý đó mà hành sự. Việc thay đổi, điều động, di dịch tùy sự cần thiết và hoàn cảnh nhu cầu. Việc tổ chức đời sống để bảo dân dưỡng thiện là việc cần, có mở mang ngày nay thì ngày mai mới có phần hưởng quả. Bây giờ đất không bừa cỏ, lên vồng gieo hạt cất hom, thì mai mốt kia cây đâu có mà đòi hoa thơm quả ngọt. Thế là sức làm ở Đạo hữu, Đạo hữu giác ngộ thì việc làm không mỏi, ngày làm không dài.
Tiếc vì hoàn cảnh Hội Thánh còn trong lúc buổi mai ngày Huyền Hối, nước xuống chưa lên, sức người mòn mỏi, tùy mỗi địa phận định đoạt. Có một điều nên nhớ: Quẻ PHỤC là Đông chí, Phục là một, một là đầu thì Phước Thiện xây dựng cơ cấu bảo vệ quyền sống pháp tu cho mỗi Họ Đạo Thánh Thất để bảo toàn sanh cơ bảo thọ.
Phổ tế, nên khích động nhơn sanh, coi quẻ Phục mà giáo hóa. PHỤC là sơ động nhứt Dương. Nội quái CHẤN. Chấn động mười phương là tiếng sấm vang chuyển sinh vạn vật. Chấn là Lôi, Lôi co nghĩa là tỉnh giấc mà cũng có nghĩa nhắc nhở hay cũng có nghĩa răn he, để chấn tỉnh lòng người, động viên nội bộ. Vì vậy Chấn ngoài, Chấn trong mà thành LÂM. Lâm để giao Lâm quân tử, mưu toan Chỉnh Cơ Lập Pháp. Vì vậy mà không riêng cho mình, cũng không ỷ lại hay phó mặc cho người. Vì hai Dương ở dưới, Dương ngoại, Dương nội cũng hàm nhứt Dương là PHỤC, mà nội, ngoại đều có, nên tạm gọi là LÂM, Lâm thành Lâm là ngày nhứt dương trưởng hành Quyền Pháp (đó là trả lời việc Báo Chí).
Về việc Minh Tra là Đạo tượng. Vì sao kêu tượng? Vì HIỆP THIÊN ĐÀI là KHÍ, CỬU TRÙNG ĐÀI là TINH, Tinh hóa hình, tượng hình giao nhau mà thành quái. Vì thế ở trong mà soat xét, mà cũng ở trong để bồi dưỡng, cũng ở trong mà tu chỉnh, ở trong mà xây dựng. Bông nhiều quả sây, cành lá đơm đạt, mập nhánh to cội, bởi do rễ bám vào đất mà hút lấy sinh lực của Khôn. Rễ ấy không ở trên đất như nhánh nhóc, mà phải ở dưới đất để giữ vững cho tàn rậm cây to. Ẩn trong lớp dưới là Đạo, là HIỆP THIÊN ĐÀI là MINH TRA, coi lấy mà tổ chức. Có một điều là giữ khỏi sùng ăn, hay rễ đừng bám vào đá cứng mà ngọn phải đùi.
Việc Nữ phái coi theo bản lập vị ĐỊA THIÊN THÁI mà xây dựng, làm được việc đừng độc chiếm. Phải nhớ KHÔN là nhu mà tùy thuận, nên nhờ ở nam Hành Chánh để học hỏi cho đến ngày thành hình ra lệnh ban quyềnban pháp. (…)
Bần Đạo ban ơn lành chư đệ./.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Sau trước nếu một lòng tự quyết,
Thì đạo, đời, muôn việc do ta,
Chánh tâm thành ý đó là,
Tu thân xử thế tề gia vẹn toàn.
Lỡ một kiếp đâu còn cơ hội,
Trễ một ngày khó đổi ngàn vàng,
Đừng rằng thế sự đa đoan,
Ví như một giấc mộng tràng rồi thôi.
10 phút tìm hiểu ĐẠO CAO ĐÀI .
Tác giả: Đào Công Tâm (Bản PPS) Dương Trọng Thu biên tập lại theo Google Slides

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét