Trung Hưng Bửu Tòa, ngày 02-02-ĐĐ.33 (Mậu Tuất)
(21-3-1958)
THI
TIẾP kỳ sứ mệnh chuyển huyền cơ,
VĂN chất toàn tu sớm kịp giờ;
PHÁP Đạo ân cần hưng Chánh Giáo,
QUÂN tâm bình đẳng thọ Thiên thơ.
Chào chư Thiên ân chư Chức vụ (mời anh em ngồi bàn việc)
Giờ nầy Bản Quân được phép Đông Phương Lão Tổ đến cùng anh em để bàn qua đôi việc về Quyền Pháp trong giai đoạn trùng Cơ chỉnh Giáo.
Hôm nay có mặt anh em đông đủ ta nên đặt một câu hỏi: Đạo thời “LÂM” thế quân tử nên khuất hay nên thân?
Thời Lâm là thời Dương phát đạt, Âm khí thối dần. Vì lẽ đó mà cơ Đạo được đại hành đón ngày duy nhất. Nhưng muốn duy nhất giữa người và ta, trước phải duy nhất anh em ta nội trong gia đình, trên được hòa, dưới được thuận, ngoài trong đồng sức đồng tâm, nhẹ nặng chia nhau gánh vác, thương yêu tin cậy lẫn nhau, trên biết xét, dưới biết tin, đâu đó không phần nghi kỵ, thì việc khó cũng hóa dễ, lo gì bước Đạo không được đại hành.
Hội Thánh ta thành hình theo Pháp Đạo Ba Đài, Bốn Cơ quan.
Về nhị Hữu Hình Đài, về phần Hành Pháp đã có cơ sở bề thế hơn, về Bảo Pháp chưa được tổ chức việc ấy còn trong thể tượng trưng, ta xét kỹ Thánh thể của THẦY cũng ví như thân người gồm có: đầu, mình, tay, chân. Đầu là cơ sở Bảo Pháp, Mình là cơ sở Hành Pháp, chủ trương do đó. Tay chơn để làm lụng đi lại: Phước thiện Phổ tế là hai tay. Hành chánh Minh tra là hai chân, hai tay không thể thiếu một mà làm được việc nhanh nhẹn, hai chân cũng không thể thiếu một mà đi lại dễ dàng. Vì vậy Hành chánh, Minh tra làm trụ cột cho hình thể. Tay có làm mà chân không đi thì làm sao phổ cập, mà chân thiếu một thì thân thể bị què. Vì vậy phải coi nhau bình đẳng.
Việc tổ chức Minh tra lấy làm quan trọng, Hội Thánh nào cũng không thể thiếu được.
Vì Hội Thánhta bị nằm trong thời khảo thí mà hoàn cảnh thiếu người, việc hưng Chánh Pháp lập Giáo Quyền mà không nương theo luật lệ Chơn truyền thì lấy đâu xây đắp lầu đài Giáo lý? Nên phần xây dựng Đạo Trung Tông còn phải rất nhiều công phu học tập mới đi đến hoàn bị.
Cơ quan Minh tra trong lúc phôi thai mà vạn sự khởi đầu, việc tiến hành rất là trắc trở, phần cốt cán bên trong không người lãnh đạo, dưới anh em tuổi trẻ lòng thơ? Pháp Quyền chưa hình hiện, thì bây giờ anh em nên nhận rõ sứ mệnh cứu chuộc danh nghĩa cho nền Đạo và xây đắp lầu đài giải thoát ngày mai thì phải trọn vẹn tin tưởng sứ mệnh ở mình mà phát tâm tu học cho nhiều để trí tuệ được tỏ sáng, hạnh đức được hiển hiện, Quyền Pháp được tinh minh, thì mới làm cho nền Đạo được an toàn, Quyền Đạo được mạnh mẽ, thể Đạo được vững bền, lòng tin và giải thoát ngày thêm mạnh mẽ.
Về phần HIỆP THIÊN ĐÀI cũng tượng thể tạm trong giai đoạn cần thiết để tiến đến một cơ quan hoàn bị.
Về phần Minh tra trong lúc xây dựng thì như thế cũng được. Cần hơn là anh em phải cố gắng nghiên cứu học tập nhiều các phương bảo pháp để đủ tư cách đối đãi cùng chư Chức sắc CỬU TRÙNG ĐÀI. Mà muốn học cho rành thì phải tu cho chín, tu để tâm thần an định, thần không xao động thì hạo khí nương về, thần được trụ yên thì vạn duyên kết tập, thần ở nơi trong thì cảm quang tình thức cũng phải triều chầu. Nếu không tu thì thần phóng tán ra ngoài, mỗi ngày một hao mòn đã mất của mình mà bè bạn tốt lành cũng xa đi, bầy tôi không kiêng nể thì làm sao an toàn đượcthân thể mà phát huệ hiện tri năng, lòng bị tối tăm, thân bị hư nát, thần sa biển ái non ân. Khí Tinh là của báu ở người để mặc cho tình thức phá tán tiêu pha mong gì thân hình vững chắc, thân hình không vững chắc thì mong gì thể Đạo được yên. Thánh thể không mạnhlành là do mỗi con người Chức sắc của chúng ta còn yếu ớt. Thân ta có chất phác, thì thể Đạo mới thuần hòa. Thể Đạo thanh cao Thần Thánh là bởi ta có thân Bồ Tát.
Vậy người Bảo pháp cần phải tu học nơi trong để đủ uy đức độ người về Chánh Pháp. Tu nơi trong là khắc kỷ phục lễ, khắc kỷ được thì làm chủ được thân, làm chủ mình để làm chủ người, ấy là tu thân; tề gia trị quốc bình thiên hạ. Tu thân để tề gia để bình thiên hạ là việc làm của người quân tử không cần ai nhắc bảo, và cũng không vì ai sai khiến mà là bổn phận làm người, bổn phận ấy là sứ mệnh, khiến được thiên hạ phải theo cái đức độ khuôn viên của người Quân tử.
Người Quân tử để làm người an thiên hạ, thì người Bồ Tát để lại cái Đạo cứu độ vạn thế thanh bình, chúng sanh chứng vị Thánh Thần, thoát vòng luân hồi sanh tử. Vậy người Bồ Tát là người Đạo, cái Đạo cứu thế chuộc cả tội lỗi chúng sanh, mà muốn chuộc được, cứu được người phải bằng Pháp Luật.
Pháp Luật là gì? Là khuôn viên đạo đức của người Bồ Tát. Người Bồ Tát hay người Hướng đạo có cái thân đầy điển huệ thân ấy làm mực thước cho người đời, mà mực thước đây không phải họ muốn giữ cho ra mực thước, mà mực thước ở trong lòng thuần chơn phát lộ.
Lòng ấy có tu nên lòngsáng sủa như mặt trời ban mai, soi rọi khắp mười phương, nhơn vật cỏ hoa đều hướng về với ánh sáng. Mặt trời phóng hào quang ra không phải là trong mặt trời không còn ánh sáng, hay ở ngoài sáng mà trong tối, vì sự sáng bởi trong mà ra, sỡ dĩ ra tràn khắp cõi là vì các cõi kia bị tối, cũng như lòng người Thần Khí đầy đủ thì phát thân duyên giác tỏ ngời, cả chúng sanh thấy được thân nầy là vì thân chúng sanh đen tối, tối nên sáng mới soi đến, sáng nên tối phải trông về, mà tối là âm, âm là khí lạnh, sáng là dương, dương là khí nóng, lạnh bao giờ cũng ưng gần với nóng, nóng lúc nào cũng hút lấy chất lạnh. Nóng lạnh giao hợp nhau mà kết nên thể điều hòa, sáng phóng xạ vào nơi tối, thì tối phải tiêu điều. Tối trông vào sáng, để sáng được làm đích.
Vì vậy người phạm phải pháp luật là người sống
đen tối. Đã đen tối thì dầu có mắt cũng không thấy được chỗ tới, chỗ lui, việc không phân biệt được trái phải nên hư là tại chỗ đó thiếu ánh sáng hay thiếu người Hướng đạo, mà người Hướng đạo có phải sự sáng không? Nếu đã sáng thì sao người đó lại tối mà không thấy được trái phải nên hư?
Đã nói người ấy lầm lỗi gây nên vì cảnh đen tối mắt tâm không phân biệt được là bởi tâm chưa sáng suốt, tâm chưa sáng suốt là bởii tâm chưa tiếp được điển quang. Vì đã nói người Hướng đạo là người Bồ Tát thì chúng sanh cũng Bồ Tát chưa thành. Bồ Tát với Bồ Tát là một. Một sao có cái sáng cái tối?
Vì người Hướng đạo được sớm giác ngộ, được tâm linh thanh tịnh sống dưới Quyền Pháp Thiêng Liêng. còn thân chúng sanh cũng vậy. Ví như cái đèn chưa được châm lửa. Đèn chưa sáng vì chưa được ánh sáng của Hướng đạo, mỗi người được ngọn lửa của Hướng đạo châm vào cây đèn, trong bao nhiêu cảnh đen tối, bao nhiêu cây đèn được tỏ lên là ngọn lửa đã đến khắp, thì dù cho đen tối cũng đã nên sáng suốt, chừng ấy có mắt mới tỏ, tự họ đi lại với nhau. Nếu khi ngọn đèn kia đã tỏ lên mà họ còn rù rờ ngơ ngác là họ láng quáng mờ đui. Nếu mờ đui thì phải cho người chăm nom dẫn dắt cũng được đúng đắn an toàn. Vậy các Đạo hữu rõ không?
THI
Một đêm mỏi mệt huống lâu ngày,
Đông đúc ban đầu, cuối những ai?
Chuyện vãn giữa nhau còn lắm việc,
Chúc cho Đạo hữu được lâu dài
Thăng./.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Sau trước nếu một lòng tự quyết,
Thì đạo, đời, muôn việc do ta,
Chánh tâm thành ý đó là,
Tu thân xử thế tề gia vẹn toàn.
Lỡ một kiếp đâu còn cơ hội,
Trễ một ngày khó đổi ngàn vàng,
Đừng rằng thế sự đa đoan,
Ví như một giấc mộng tràng rồi thôi.
10 phút tìm hiểu ĐẠO CAO ĐÀI .
Tác giả: Đào Công Tâm (Bản PPS) Dương Trọng Thu biên tập lại theo Google Slides

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét