Trung Hưng Bửu Tòa, ngày 07-6-ĐĐ.31 (Bính Thân)
(14-7-1956)
THI
CAO thanh quân tử hưởng thanh nhàn,
TIẾP thọ Hồng ân độ thế gian;
QUÂN lịnh truyền ra người hưởng đức,
Giáng ban phước tứ hộ Cơ Đàn.
Bản Thánh chào chư Thiên ân, chư Đạo huynh, Đạo tỷ.
Giờ nầy Bản Thánh đến đây với chư Hiền huynh, Hiền tỷ có nhiệm vụ đối với công cuộc hiện thời.
Bản Thánh ước mong sao chư Hiền quên cá nhân để lo đại cuộc. Cơ Đạo nơi đây được tiếp kỳ Thánh đức, được sứ mạng Trung Hưng Đạo Pháp Ơn Trên đã ban trao cho một số Thiên ân nhiệm vụ, Chơn truyền được chỉ đạo của Đấng trọn lành, kể ra cũng danh dự một Hội Thánh miền Trung được uy thanh khắp gần xa, người người kính nể. Nhưng đi sâu vào nội bộ thì thành thật mà tỏ bày, còn vấp phải không biết bao kẻ bịnh nầy, người tật nọ, ai ai cũng mang những vết thương, hoặc đã lành, hoặc còn lỡ, hoặc ít hoặc nhiều, cái thân hình chưa liền lĩ, thì làm sao ăn nói với đời? THẦY có từ bi mà che đậy bao nhiêu cũng không phải vì ta, mà vì quần sanh, nguyện lo cứu độ. THẦY cũng thường nhắc đi nhắc lại cái bổn phận một Thiên ân, bất cứ trong giờ phút nào cũng từ bi tinh tấn, không nghĩ quấy làm sai, khởi một niệm không lành chưởng tạo cho kiếp sau nhiều ác quả, nên lúc nào cũng làm khuôn làm mực để gương tốt cho người noi theo, cho người mến yêu mà tin tưởng.
Chư Hiền đã được hồng ân tiếp kỳ đại xá thiệt là vinh hạnh biết bao! Hội Thánh được xây dựng trong buổi Đạo Pháp Trung Hưng mà người Thiên ân Hướng đạo không đủ tư cách để lãnh đạo thì làm sao mong đến mục đích hoàn thành sự nghiệp của thời Chỉnh Cơ Lập Pháp.
Nay Đền Thánh đã hoàn thành nhờ sự góp sức của nhơn sanh, nhờ lòng nhiệt thành của toàn đạo mới được đầy đủ tốt đẹp như thế nầy. Nhưng sở dĩ hôm nay còn có việc lo, việc buồn, toàn đạo chưa yên tâm mà trông thấy cái dung nghi mỹ miều của nó, ai ai cũng phải buồn, trông đến là khổ tâm, là vì bị thâm thiếu một số tiền to lớn.
Chư Hiền có biết bởi những lý do nào mà không được viên mãn, lại hóa nên cạnh góc? Cái cạnh góc đó sở dĩ còn là do nơi tính cẩu thả, lòng háo dục, háo kỳ. Bao nhiêu mồ hôi nước mắt của nhơn sanh để cho rơi rớt đổ tháo, miếng ăn tấm mặc của nhơn sanh làm cho mất mát, xương máu của nhơn sanh làm cho hao tổn.
Bao nhiêu lòng thành vì Đạo của toàn đạo đã đem xây đắp ngôi Thánh Đền lòng thiết tha tin tưởng ở Hội Thánh, ở Ban tạo tác Thánh Đền. Cái số đọng ấy là cái phần hư hại để lại cho bao nhiêu nhơn sanh phải trả, trả cái nợ nhơn quả mà mình tự gây ra, hoặc lúc trước lúc giờ, hoặc có làm không làm mà có phần liên đới, liên đới vì bằng gián tiếp gây nên. Cái nguồn nhơn quả nầy xây vần không một lẽ gì mà thay đổi.
Chư Hiền huynh bình tỉnh mà xét lại cái lỗi của mình, khi thấy được lỗi thì bước tu mới công hiệu. Kẻ thấy lỗi để sửa lỗi là kẻ đã gần với ánh sáng chân lý, kẻ thấy lỗi mà chối lỗi là kẻ gần với tà quyền. Hôm nay cơ Đạo bước sang giai đoạn Trung Hưng Giáo Pháp, không còn khen hay chê, không còn dừa người theo ý muốn, mà quyết làm cho ai nấy phải được Thánh được Hiền.
Bởi vậy kẻ Hướng Đạo ỷ mình thì bị luật Thiên điều sa thải, không vì lý do mà tư vị. Nên THẦY nói: THẦY quyết tâm làm hai nẻo chánh tà, không buộc con cái Người phải đi, mà chỉ cho con cái Người phải biết.
Hôm nay lễ Khánh Thành đã xong, nó đem lại bao nhiêu hương vị để tô điểm cho Hội Thánh, rồi nó mang về bao nhiêu tốt đẹp để gieo rải mười phương, việc ấy đã làm cho toàn thể thỏa mãn. Nhưng nó lại để lại bao nhiêu khó khăn cho chúng ta giải quyết, cái khó khăn đây ta cần tìm thử manh mối nơi nào? Ai đã làm cho xáo trộn? Hội Thánh ư? Nhơn sanh ư?
Phần đó là phần nhơn và quả, nhơn không lành quả không tốt, hoặc mình xới người gieo, hoặc mình gieo người chăm bón. Nhưng trong cái nhơn không lành đó có nhiều cái giá trị bằng y khoa, hóa chất, nếu ta vui mà chịu lấy cái quả kia thì cũng thấy được phần lợi ích nó mang lại cho kẻ khổ tâm để đền bù vá đắp.
Ôi! Xét lại chư Hiền chưa tìm được manh mối mà giải quyết, chớ nó có khó gì đâu? Nếu người bình tỉnh một chút, đừng nóng nảy thì thấy được một cách dễ dàng. Phần phước đó chỉ người nào bình tỉnh mới được hưởng.
Người hưởng được là người có duyên phước như trên, họ lúc nào cũng thung dung hòa huỡn, một đức tính thanh cao hòa ái. Xưa nay những việc lớn trên đời làm được, làm nên sự nghiệp vĩ đại chỉ có những người đó mà thôi! Chư Hiền cố gắng mà học lấy đức tính đó mới giải quyết được bao nhiêu việc khó khăn. Còn việc hôm nay không phải là việc khó mà THẦY phải cho nó bằng cách khó để toàn đạo tiến lên lập lấy kỳ công mà thi lấy lãnh lấy bằng tốt nghiệp.
Cái việc làm của chư Hiền cũng như việc làm của người thợ đào giếng. Giếng thiếu nước, hoặc khô nước, là vì người thợ đào chưa đúng chỗ, chưa tới mạch. Vì vậy mà tức mà buồn. Tức ai? Sao không tức lấy mình? Buồn ai? Sao không buồn mình? Mình thiếu lập trường, thiếu kinh nghiệm nên công việc tổ chức đã đem lại một mớ kết quả đủ thứ chua chát, ngọt bùi! Có tổ chức mà không theo tổ chức, có nội qui mà chẳng làm đúng nội qui, trên dưới loạn hàng, khách chủ không phân minh, dưới trên không tuân y mạng lịnh, kẻ no người đói gây sự bất hòa, kẻ chính người tà chung lộn làm nhơ danh đoàn thể! Các Hiền phải kiểm thảo gắt gao.
Bản Thánh để lời ước mong phải tự mình thấy có nhiều khuyết điểm. Bản Thánh chào./.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Sau trước nếu một lòng tự quyết,
Thì đạo, đời, muôn việc do ta,
Chánh tâm thành ý đó là,
Tu thân xử thế tề gia vẹn toàn.
Lỡ một kiếp đâu còn cơ hội,
Trễ một ngày khó đổi ngàn vàng,
Đừng rằng thế sự đa đoan,
Ví như một giấc mộng tràng rồi thôi.
10 phút tìm hiểu ĐẠO CAO ĐÀI .
Tác giả: Đào Công Tâm (Bản PPS) Dương Trọng Thu biên tập lại theo Google Slides

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét