Đại Đạo tạo con đò cứu khổ, Hướng đạo cần tự độ, độ tha. Năm chi bảy phái hiệp hòa, Trương cờ Đại Đạo xây tòa vạn linh.

LỜI GIAO CẢM

LỜI GIAO CẢM
(Kích vào hình ảnh để xem tiếp lời giao cảm)
  Xin chân thành cảm ơn quý huynh, tỷ, đệ, muội và quý độc giả đã ghé thăm NGÔI NHÀ ĐẠI ĐẠO

Thứ Sáu, 16 tháng 7, 2021

THẦY KHUYÊN CÁC CON RÁN LO TRÒN NHIỆM VỤ


Trung Hưng Bửu Tòa, ngày 08-6-ĐĐ.31 (Bính Thân)
(15-7-1956)

THI

NGỌC lành không dễ mấy người xem,
HOÀNG lịnh THẦY ban chớ tỵ hềm;
THƯỢNG đạt phải tay ra gánh Đạo,
ĐẾ thừa Giáo hội phải non mềm.

THẦY các con, THẦY mừng các con! Miễn lễ các con an tọa.

Giờ nầy THẦY đến cùng các con, để lời nhắc khuyên các con rán lo tròn nhiệm vụ mà đạt lấy ngôi vị thanh cao.

THI

CAO ngôi nhờ ở đức tài cân,
ĐÀI điện lần ba đã giáng trần;
THƯỢNG đạt những con giềng mối giữ,
ĐẾ Nghiêu trở lại cứu muôn dân.

BÀI

THẦY ngự điển để lời cùng trẻ,
Những từ lâu lời lẽ cạn phân;
Đưa con nhẹ bước phong trần,
Dạy con rõ thấu nguyên nhân lẽ đời.

Con nhớ lại những lời THẦY nhủ,
Con bình tâm mà chủ lấy tâm;
Chúng sanh trong cõi luân trầm,
Mà con còn bị lạc lầm nhờ ai?

Nay là lúc THẦY khai Đạo pháp,
Đem các con qui họp một nhà;
Trung Hưng giáo lý lần ba,
Dựng thành Thánh Thể gần xa hướng về.

Trong Giáo hội nhứt tề mới phải,
Bởi vì đâu trái lại lòng THẦY;
Bửu Tòa vừa mới dựng xây,
Pháp môn còn nắm trong tay mỗi người.

Thương cơ Đạo chia mười xẻ bảy,
Mối chơn truyền bẻ gãy làm đôi;
Thuyền từ biển khổ nổi trôi,
Không người lèo lái khúc nôi đoạn trường!

THẦY thấy con trăm phương ngàn kế,
Lo lợi danh mà phế cảnh nhàn;
Làm cho sanh chúng hoang mang,
Hôm nay THẦY đến mở đàng Trung Hưng.

Hưng cơ Đạo khai từng cửu phẩm,
Phẩm Trung Hưng tô đậm màu cờ;
Con đừng suy tính ngẩn ngơ,
Bước đi độ kẻ đương chờ đợi con.

Trong Hội Thánh lo tròn Thiên sứ,
Sứ mạng trao gìn giữ môn sanh;
Gọi nhau chung một nẻo lành,
Khuyên nhau xây đắp lòng thành đức tin.

Ngôi Thánh thể đã in hình Đạo,
Đạo là nguồn sanh tạo vạn linh;
Vạn linh chung đúc khối tình,
Tình thương thắt chặt hòa bình vững yên.

Con nghĩ kỹ Pháp Quyền đã có,
Có là THẦY giao phó mỗi con;
Mỗi con biết ý vẹn tròn,
Tròn câu Thiên mạng nước non được nhờ.

Đừng nhớ mình vẩn vơ quanh quẩn,
Đã dày công thân phận lớn lao;
Hoặc là hạnh xứng tu cao,
Mà so tính mãi làm sao được hòa.

Nếu là anh cho ra quảng đại,
Nếu là tu thì phải thiệt thua;
Mặc đời trống đổ chuông khua,
Từ bi như Phật ở chùa uy nghi.

Nếu có công đừng vì kể lể,
Nếu thương đời đừng nệ thân danh;
Lòng con như tấm vải lành,
Nếu con không khéo nó thành tả tơi!

Con chiều chuộng vì Đời mến Đạo,
Con ôn hòa mong tạo quả duyên;
Con trong nhục mạ không phiền,
Thứ tha kẻ quấy là Tiên Thánh rồi.

Sao phẩm ấy không ngồi lại bỏ?
Bạch Ngọc Kinh là đó các con!
Con tranh danh thế cho còn,
Còn danh còn thế thì mòn quả công.

Kẻ thua thiệt THẦY bồng THẦY đỡ,
Hưởng phước đời mấy thuở nên Tiên;
Ở đời lớn tước cao quyền,
Còn đâu mong hưởng Thiêng Liêng bao giờ.

Trung Hưng Bửu Tòa hôm nay đã đem lại cho các con những gì? Các con đã thấy nó gắn vào các con một cái tên mà cái tên đó mỗi người đã nghe đã biết. Nghe được thì chúng sanh sẽ tìm đến các con, biết được thì chúng sanh sẽ làm theo đức tính của các con. Nên hôm nay các con đã mang vào mình một cái tên, cái tên chính đáng ra đời, tên ấy không phải ngay lúc bây giờ mới có, mà từ lâu người ta đã trông đợi. Cái tên đã có một ngày sẽ xuất hiện để làm bao nhiêu việc mà Thiên sứ đã trao.

Các con đứng trước cảnh đời đen tối, bước đạo quanh co, người Thiên sứ phải làm sao đem lại cho đời một cuộc an bình sáng tỏ, cho đạo một lối thông suốt vinh quang. Gánh đã đặt trên vai, trống thiêng liêng giục giã, mau bước lên đường, giờ phút này không còn tính tới bàn lui mà phải cương quyết một đường nhắm tới cho kịp bước Thiên cơ.

Các con đồng hành trên khoảng lộ đồ muôn dặm, phải dìu bước nương nhau, mỗi một bước một gay go, đường sá xa xôi nguy hiểm, phải cẩn thận dặt dè, đừng nghĩ đông có sức mà vấp bao trở ngại. Ngay bây giờ các con phải lên đường với bao sứ mệnh độ đời, gieo truyền Thánh đức, làm làm sao cho nhơn sinh cảm mến Giáo lý của THẦY, làm sao cho người người cảm phục.

Bậc Thiên ân Hướng Đạo là Tông đồ cứu thế gieo ánh sáng khắp nhân gian. Nên chi kẻ làm tôi cho lý tưởng không còn lo riêng nghĩ hẹp mà phải quên mình hiến thân cho đại cuộc để tròn câu Thiên mạng. Trong buổi Tam Kỳ người có sứ mệnh nơi thân là người phải cho đứng đắn. Người của các con là người của Đạo, lời nói của các con là lời nói của THẦY, việc làm của các con là việc làm của hàng Thánh đức, các con đừng tưởng rằng không quan hệ. Các con buồn lẩy giận hờn câu mâu lỗ mãng, người ta không nói là thái độ của cá nhơn mà người ta cho bao nhiêu cử chỉ hành động của mỗi người là hiện thân của Đại Đạo.

Các con có phá Đạo không? Có làm nhục hổ cho THẦY không?

Con không nghĩ thế. Nhưng con chưa dằn được hỏa tánh, không kèm được ý muốn, không chủ được lòng dục, nên chi con lúc Phật lúc Ma. THẦY ước sao người của mỗi con phải luôn gần THẦY, giờ phút nào cũng tắm gội cho sạch bợn đời còn lại để rồi thay THẦY mà độ người, tiêu biểu cho đời bao nhiêu cái hay cái đẹp. Người đời trông vào các con mà tôn thờ chân lý nên các con phải thận trọng cho nhiều. Các con làm đẹp lòng THẦY là các con nhờ có nhiều đức tốt, nếu các con làm sai ý THẦY là các con đã kém sút hồng ân. THẦY thương con mà phải nói, nói cùng con đây cũng trông sự cố gắng của các con mà sửa cải tính tình.

Quyền pháp nhiệm mầu sở dĩ chưa trao tận tay là vì con còn ít nhiều cá tính nhỏ hẹp; còn nhỏ hẹp thì làm sao dung chứa mọi người? Còn nhỏ hẹp thì làm sao gánh vác việc Đạo cho nỗi? Vậy các con phải quảng đại từ bi, các con phải ôn hòa thành kỉnh, các con phải làm chủ lấy con, đừng nô lệ cho ý tình, đừng đầu hàng ma cảnh. Các con quyết tiến thì ma quỷ phải lùi, các con quyết tâm thì có THẦY giúp sức các con nên cẩn thận dặt dè.

Người tướng soái cầm quân đứng trước đầu tên mũi đạn, nếu không lanh lẹ thì chớp nháy đã găm bao nhiêu vết thương lợi hại. Nên lúc đi lúc đứng khi tới khi lui đều nhắm người liệu mình mà làm theo binh thơ đã dạy, dù cho bên địch có đủ pháp nhiều tài phun lửa khạc mưa cũng bình tỉnh mà chỉ huy, giữ đội ngũ quân binh đừng cho rối loạn. Người tướng soái là thế, người Hướng Đạo phải quan trọng hơn mới được. Ở đời, còn thấy kẻ cầm đuốc đi đêm mà bị sỉa hầm lạc lối, còn người đi thầm trong rừng vắng mà trúng nẻo yên thân. Vì sao con biết?

Hôm nay THẦY đến cùng các con là THẦY chỉ đạo, các con là người gần gũi THẦY hơn, được THẦY sai bảo. THẦY chủ tọa nơi đây, các con làm sai, nói quấy là lỗi ở THẦY, ở thế gian hay thiên điều cũng cho là thế!

Vì vậy mà THẦY rất lo. THẦY cho các con biết rằng: Mỗi khi các con bất ý cùng nhau là THẦY khổ tâm lắm! Phương chi các con nổi giận gây hờn, thì thú hình hiện ra, thiên linh tiêu mất. Nếu các con có Thánh nhãn nơi người, trông vào Hội Thánh trong lúc bấy giờ nó không có Phật cốt Tiên phong mà đều mang hình quái quỉ.

Ôi! Buồn lắm con! Nếu không có Quyền Pháp của THẦY thì ma quỉ thừa dịp lúc nầy, trong có nội ứng ngoài có ngoại xâm, nó tràn vào Thánh địa, phanh phui Thánh thể còn chi!

Vậy các con nên nhớ.Các con trong Hội Thánh phải có một đức độ cao siêu, lòng từ bi hiển hiện. Cái quyền mà vạn linh trao cho các con để các con điều khiển con thuyền cứu thế, cái pháp mà THẦY trao cho các con để các con hóa độ quần sanh. Quyền đó, Pháp đó do đâu? Có phải các con chịu ơn nơi THẦY và vạn linh mà được? Các con nên chọn lấy nơi mà các con đứng, chỗ mà các con nương, nhơn sanh đã vì THẦY mà quên thân với Đạo, các con cũng vì THẦY mà quên thân với chúng sanh, các con nhờ chúng sanh mà hưởng hồng ân quyền pháp. Chúng sanh là nước lành vô lượng, các con là tôm cá lội bơi, các con đừng quên cái sống của mình trong nước. THẦY hằng nói quyền vạn linh là quyền của THẦY chia ra, mà vạn linh là cấp Tín đồ phải nằm dưới chót để làm nền tảng cho các con kiến thiết lâu đài, phần nặng nhọc ở chúng sanh, các con phải biết thương mà giữ gìn nhắc nhở. Nếu Đền Thánh có, Hội Thánh có mà nhơn sanh không có thì sao? Đền Thánh và Hội Thánh có mục đích cứu đời, mà nhơn sanh không có thì làm thế nào có hai phần ấy được?

Vậy các con từ nay nên nhận khuyết điểm mình và đề phòng bước sau, nếu các con không có một tư cách xứng đáng, lại còn có nhiều thái độ tầm thường, thời chẳng những được làm anh Hướng Đạo mà để cho đàng em khinh bỉ. Nếu bước tiến của nhơn sanh một ngày được giác ngộ mà Hội Thánh thiếu bản sắc uy nghi thì chúng sanh coi thường, mà coi thường thì còn gì giá trị của Đạo? Đạo mất giá trị thì Quyền Pháp còn ăn nhập vào đâu? Quyền Pháp bị đen tối đi rồi thì chúng sanh tha hồ trụy lạc. Đối với tội ấy, các con tu bao nhiêu kiếp mới đền xong? Vậy phận sự của các con lấy làm trọng hệ.

Tại sao lần nầy THẦY buộc các con những điều khó khăn như thế?Lần nầy là lần xây dựng một Giáo quyền đúng theo Tân pháp tôn chỉ của Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ.

Trung Hưng đạo đức là lần phải được nêu cao Thánh đức để bảo đảm Giáo hội, mà cũng là lần chỉnh Pháp lập Pháp.

THẦY cũng nhận thấy các con đã tiến cao một bước Đạo khả dĩ lắm. Các con đã từng vào tù ra tội, đã từng chịu nhục chịu khổ, lò đời nung nấu đã bao phen, nên người của con không cần phải khen hơn chê, các con phải kiên trì nhẫn nại.

Vì vậy mà THẦY mới ban cơ truyền Pháp nơi đây. Nếu con nào không chịu nổi thì đó cũng là do phần phước của nó. Nó không chịu nổi thì THẦY sẽ chuyển Quyền Pháp đến một nơi nào có thể chịu nổi.

Các con suy nghĩ lại.

Bước Đạo sau ngày khánh thành bị Quỷ vương thừa dịp xen vào gây giữa các con những điều tranh chấp phiền giận, đó cũng là cơ thử thách để chọn lựa một số đức độ mềm dẻo, tâm trí anh minh, nhưng THẦY đã cho chư Thần đến xua đuổi bọn ma quỷ ra ngoài Thánh địa.

THẦY ban ơn các con./.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Sau trước nếu một lòng tự quyết,
Thì đạo, đời, muôn việc do ta,
Chánh tâm thành ý đó là,
Tu thân xử thế tề gia vẹn toàn.
Lỡ một kiếp đâu còn cơ hội,
Trễ một ngày khó đổi ngàn vàng,
Đừng rằng thế sự đa đoan,
Ví như một giấc mộng tràng rồi thôi.

  • Đức Giáo Tông Đại Đạo, Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý, 14-3 Quý Hợi
  • 10 phút tìm hiểu ĐẠO CAO ĐÀI .
  • Tác giả: Đào Công Tâm (Bản PPS)
  • Dương Trọng Thu biên tập lại theo Google Slides