Trung Hưng Bửu Tòa, ngày 02-5- ĐĐ.32 (Đinh Dậu)
(30-5-1957)
THẦY các con, THẦY mừng các con!
THI
NGỌC cao đáng giá mới truyền trao,
HOÀNG Phụ hằng trông những trẻ nào;
THƯỢNG đạt những tay chờ sứ mạng,
ĐẾ thành Giáo hội mở tân trào.
Giờ nầy THẦY đến cùng các con với bao nhiêu nỗi lòng tràn chảy yêu thương. THẦY những mong các con sớm được tròn xong sứ mạng nơi nầy hầu trở lại ngôi xưa cùng hưởng ân phước thanh cao, sớm chiều vui cùng Tiên Phật.
THẦY miễn lễ, các con an vị.
Các con ôi! Buổi Hạ nguơn nầy là nguơn mạt tận, tất cả chúng sanh đều phải lâm nguy trong cuộc xáo đổ của đời. Lòng từ bi THẦY không nỡ yên ngồi trông thấy bao nhiêu tai khốc cùng khổ của vạn linh. Dù cơ sở giáo lý của các Tông đồ còn đương hoạt động nhưng không còn đủ uy lực trong thời buổi ác liệt nầy, nên THẦY hội các Tiên Phật vạn Thánh, chư linh căn nơi Tòa Bạch Ngọc dùng huyền linh, diệu pháp qui Tam Giáo phục Ngũ Chi, mở Đại Đạo Tam Kỳ đại xá toàn linh thoát đường tiêu diệt thống khổ. Gần một trăm năm nay THẦY phóng điển quang xuống cõi Ta Bà cho các Nguyên căn xuống trần, loan báo tin lành, nước cứu thế lần ba chảy khắp xa gần, gội rửa tiền khiên oan trái cho muôn loài, mở lối sống thanh bình cho mười phương nhân dân hưởng cơ Tận độ. Phần thì cho chư Tiên Phật dùng huyền diệu đến bằng điển quang mở Ngũ Chi Đại Đạo dù chưa được mấy người hưởng ứng tận tin, chứ đồng đẳng sanh linh đã đượcgội tắm điển quang mà họa ác của đời cũng giảm đi rất bộn. Khi chính mình THẦY đến nước nầy lập Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ lấy đây làm Thánh Địa, khai Giáo Pháp độ tàn linh, hòa sự sống trên muôn vạn pháp môn cho các giáo lý ngày xưa được chấn hưng tươi nhuận, để cùng THẦY đưa nhơn sanh trở về lẽ thật.
Phần Chánh giáo theo chơn truyền hòa nhất thì THẦY lại trao ở nơi tay các con, mỗi con được THẦY chọn lựa. Nhưng than ôi! Giáo hội thành lập đã ngót hơn 30 năm rồi mà Thánh thể của THẦY chưa được nơi nào đắp nên theo khuôn quyền phap, cứ chịu luân chuyển di dịch mãi từ nơi nầy chỗ nọ chưa dặt một vị trí an toàn.
Các con lúc chưa chịu Quyền Pháp của THẦY thì lòng tin nghe cũng vững vàng chín chắn, nhưng đến khi có còi trao gậy phó thì mặc ý tung hoành, làm cho danh Đạo mờ lu, Pháp Quyền mất linh, mất hiệu.
Hôm nay nhìn lại các Chi Phái Đạo, lòng tin vẫn giữ, nhưng Pháp Đạo không kiêng dưới còi gậy có một nhóm chiên tự ý bán buôn làm ơn làm nghĩa, quên từ bi theo sứ mạng! THẦY buồn cho vạn lọai lúc cùng đường các con đã chịu mạng lịnh nơi THẦY lại là những đứa kéo gai gốc lấp ngăn con đường sinh lộ không cho nhơn sanh thấy lối thoát thân, mới là nguy hiểm!
Các Chi Phái Đạo hôm nay đã không kể gì là Quyền Pháp, mặc ý canh cải đổi thay. Vì bởi mất đức tin nơi THẦY mà Giáo quyền không còn nghị lực, Giáo hội không được thân yêu, chúng nó bị yếu thế vì Ma vương lấn áp vào nơi Thánh Địa, vào cõi tâm linh, mà chúng nó sợ, chúng nó lo, lo sợ ngày tới đây sẽ bị dọa nạt áp bức, nên mới tìm cách nối liền cùng phái phe chính trị bên nọ bên kia hầu dựa vai nương bước, vì sự hiểu lầm nghĩ cạn mà những nhóm con tự nhiên tách hẳn khỏi THẦY, cho gươm là bén, giáp là dày mà không biết cái chơn lý đạo đức là quyền năng làm cho tất cả cái gì không chính đáng đều tan vỡ, đáng thương những con bị mất đức tin, tự cắt đứt dây liên lạc giữa nó và THẦY, Quyền Pháp dù còn cũng như vật bị khô rũ, như xác chết rồi. Vì vậy những con dù còn tu cũng như cành cây bị gảy, đó là các phái hiện nay. Còn nơi nầy các con làm sao?
Buồn lắm con nhỉ! Cái tên TRUNG HƯNG mà THẦY gắng lên nơi người mỗi con, kể ra cũng là danh dự cho nhóm người Truyền Giáo. Thế mà các con nào thấy đó là ân phước của THẦY, nên lòng tinh tấn từ bi không vững chắc. Cái tên TRUNG HƯNG đặt vào cho Hội Thánh Truyền Giáo là một Quyền Pháp cao trọng hơn đối với những Chi Phái trong nội bộ. Nhưng các con không cố gắng chịu nhẫn nhục được bao nhiêu khó khăn, không chiến đấu bao nhiêu ý tình hèn nhác, các con chưa thấy cái tự do là phước đức thanh cao, nên mặc nhiên cho hoàn cảnh sai sử, nô lệ đám ma dục quỉ tình, bao nhiêu phiền toái trói chặt thân hình, đưa tay cho danh lợi cột ràng dắt đi đâu phải theo về đó, làm sao xứng hạnh người tu, tròn xong sứ mạng. Chư Thánh trách THẦY sao quá thương, không cho trừng phạt, có phải thương mà sinh ra tác tệ hư hèn đâu!
Vì các con thiếu tin tưởng, thiếu thông minh mà lại không lòng sợ sệt, nên tu học ít ân cần, hành Đạo cứu đời không tha thiết. Thấy sự sống bằng cơm áo hiện thời cấp bách hơn cái số kiếp trầm luân vĩnh cửu mà không góp khéo họp khôn để toan phương giải khổ.
Ôi! Bước Đạo quá chậm chạp làm sao! Hôm nay còn có mấy mươi ngày là hoàn thành Chỉnh Cơ, mà công việc kiểm qua mới chừng non nửa, làm sao đây con?!
Đức con có đương được nổi không? nếu bước qua giai đoạn TRUNG HƯNG hành Đạo trị Đạo là ngày khai pháp, các con có đủ sức để Quyền Đạo khỏi bị yếu luốt đi không?Pháp Đạo bị lu đi không? Bằng các con không làm được thì cầu xin Tam Giáo ban cho một Pháp môn Thánh vệ vừa sức vừa tầm, chứ ngày nay cơ Đạo chính thức tuyên dương mà các con bước vào nẻo tối đen như các Phái Chi kia, xe trước đổ, xe sau không đề phòng cũng đổ nốt thì tai tiếng chừng nào! Các con hôm nay cũng mục kích rõ ràng cái danh phận của THẦY, vì đâu mà làm cho mười phương phải nhảm nhí khinh thường rẻ rúng, thân hình của Đạo bị đưa ra trước công chúng để nghị tội phân xẻ khổ hình.
Các con buồn không? Nhục không? Thương tủi không? Đứa gây nên cam chịu đã đành mà còn để cho mọi người chịu chung trong tương quan quả báo.
Các con buồn lắm nhỉ? Biết buồn thì chắc ngày mai đâu dám nghịch trái lòng THẦY. Nhưng các con quan niệm hẹp hòi. các con nghịch chống nhau, chính là chống nghịch THẦY đó con!
Hôm nay THẦY đến cho biết, THẦY đối với các con lòng yêu thương tràn ngập, lúc nào cũng trôi chảy nhuần thắm thân hình của mỗi đứa, nhưng vì các con vô minh, tự tách rời ra ngoài sự sống ấy. Các con biết rằng vạn vật không có một giây phút nào xa lìa THẦY mà còn, dù nhỏ như côn trùng THẦY cũng còn chu tất, thì đối với các con là người chịu mạng THẦY đến đây lẽ nào không ân cần dạy bảo. Con nên đề phòng, hễ trọng quyền ắt trọng phạt. Luật Thiên Điều bởi Tam Giáo mà Tân Luật ở nơi con, con lập ra, con dâng lên là hứa hẹn với lòng mình. Trái Luật Đạo là trái lời nguyền, tự con cắt dây trói lấy mình chịu tội. THẦY nỡ nào trông thấy cái khổ của con, lúc nào cũng muốn uống cạn chén đau thương cho đời, để các con vui nhàn tươi tỉnh sống ở cạnh THẦY. Các con tỉnh đi, đừng xúc phạm đến THẦY mà chư Thiên Thần quở trách, các con giác ngộ đi! Cái chức cái quyền THẦY đã giao hoặc chưa giao, hay giao tùy khả năng mà đặc trách. THẦY biết trước việc con ngày mai. THẦY thấy trước còn bao nhiêu kiếp nữa. THẦY gắn cho Lễ sanh hay Giáo Hữu là cái pháp để con nương đấy lập công. Nếu con chưa xứng bậc trên mà đặt vào phẩm trọng thì đó là làm nhục hổ con. Qủi ma thấy không xứng công đáng hạnh nó bèn xô xuống mà còn làm cho con bị đọa. Vì lời nói người có sứ mạng chưa đủ uy đức cảm người, mà còn làm cho người lờn dễ là hại đến danh Đạo, phải tổn đức bình sanh, thì THẦY đến đây đem sự đau khổ ân hận cho con, chớ phải thương con đâu.
Vì vậy lúc ban phong THẦY rất cẩn thận bằng lòng thương và lòng cứu độ. Các con đừng nói THẦY không xét và không minh, phẩm vị Thiên Phong nơi Hội Thánh Trung Hưng là Hội Thánh Quyền Pháp phải cân đo đúng mức để xứng với cái tên, không phải Quyền Pháp như các Chi Phái kia muốn sao cũng được.
Vì sao lạ vậy? Vì nơi nầy gọi là sứ vụ Trung Hưng. Còn nơi khác là ban ân khuyến lệ.
Vậy các con bàn tính kỹ lại, bây giờ sẽ gần ngày Khai Cơ Giáo Pháp là ngày mà các con bước lên một đoạn đường mới lạ, từ xưa chưa ai hề biết, mới nên con chưa quen, lạ nên con ngờ vực.
Nếu không lạ thì sao có Trung Hưng, nếu không mới thì làm sao Khai Cơ Truyền Giáo?
Vì vậy lúc đến nơi vào khoảng đường xa con cũng vui, con cũng buồn, vui buồn lẫn lộn, đó con! Nên bước vào là đầu truông của cơ thử thách, con nào con nấy cứ đọc luôn nơi miệng: Mai đây ta được thử thách, cũng như mai đây vàng tốt của ta vào lửa để tỏ sức dẻo dai cứng cáp của tuổi vàng, hân hạnh để định giá thấp cao, không ai có quyền nói đồng, xi, thau mạ. (…)
THẦY hôm nay đến không ra lệnh nữa, vì đã dạy nhiều rồi, nếu nhắc đi nhắc lại nhiều lần làm cho Thần Thánh bắt tội lờn dễ không tuân nên THẦY đến ít khi nhắc chuyện rồi, vì thương con đó! THẦY đã lo các con phạm tội khinh lờn nên cho mỗi Cơ quan một đứa làm sứ vụ là TRÁC, CHẤT, KHAI, CHÍ, HƯƠNG, PHỤNG, DOÃN CƠ. (…)
THẦY ban ơn ./.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Sau trước nếu một lòng tự quyết,
Thì đạo, đời, muôn việc do ta,
Chánh tâm thành ý đó là,
Tu thân xử thế tề gia vẹn toàn.
Lỡ một kiếp đâu còn cơ hội,
Trễ một ngày khó đổi ngàn vàng,
Đừng rằng thế sự đa đoan,
Ví như một giấc mộng tràng rồi thôi.
10 phút tìm hiểu ĐẠO CAO ĐÀI .
Tác giả: Đào Công Tâm (Bản PPS) Dương Trọng Thu biên tập lại theo Google Slides
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét