Thứ Bảy, 17 tháng 7, 2021
VẬT PHI NGHĨA BẤT THỦ NHƠN PHI NGHĨA BẤT GIAO
Trung Hưng Bửu Tòa, ngày 20-4- ĐĐ.32 (Đinh Dậu)
(19-5-1957)
THI
HƯNG khởi thời trung Pháp Đạo ban,
ĐẠO ban quyền sống cứu trần hoàn;
ĐẠI công đại hạnh thông thời cuộc,
VƯƠNG thổ huờn nguyên tiếp Thánh ân.
Bản Thánh chào chư vị, giờ nầy Bản Thánh đến cùng chư vị, để nói qua đôi điều về Thánh ý.
Chư Hiền Thiên ân trong Hội Thánh còn thiếu tâm thanh tịnh nên chưa đón tiếp được cơ lưu hành của thời Khai Pháp, làm cho Hội Thánh thiếu phần uy nghi tôn kính. Thời buổi Càn nguyên khai nhứt tự là lúc mà Khôn nhu đã biến thể, tượng nên Dương hào của quẻ Phục, thì mầm sanh chồi nứt, vì Dương cương phát động làm cho thân hình rung chuyển, cơ thể phải chịu đau thương. Vạn vật ban sơ cũng do đó mà tiến lên. Vật đã biến hình thì hình thái của vật kia phải chịu khờ mệt ngây ngất đi để cho thể nầy biến sang thể khác. Vật ấy không còn mang theo cái lốt hình cũ kỹ mà trong thể chất cũng biến thay nhiều. Vì vậy mà vật đã vô tình tự khắc thấy mình trở nên khác lạ. Vật đã biến đổi một phen hay nhiều kiếp để trở thành bản nguyên sơ khởi. Ví như con tằm là do trứng bướm mà ra, bướm đã nên tằm để làm bao nhiêu phận sự của nó, là nhả tơ cuốn kén để rồi trở lại con bướm. Có một điều ta nên chú ý là tằm sống bằng dâu, ngoài dâu ra không hề ăn đến một vật gì khác nữa, mất dâu thì chịu chết mà thôi. Dâu là sự sống của tằm, tằm nương lấy sự sống để kéo nên tơ chỉ. Lúc tằm đã ươm thì thân hình trong trắng như gương, các vật khác không hề sánh được, vì tằm thỉ chung đều bám vào sự sống là dâu mà trở nên thân hình trong sạch. Thử hỏi chư Thiên ân và chư Đạo hữu đã tự sánh mình được chung thỉ như tằm không, phải Đạo không? Nghĩ đến người môn sanh có ai còn vơ vẩn quẩn quanhnhững mồi danh bả lợi tanh hôi ngoài vòng đạo đức không? Nếu ta chưa làm được như thế thì không làm nên Tiên Phật. Sự sống còn của hàng môn sanh Thánh đức là sống bằng nhơn nghĩa đạo lý, ngoài ra không lấy gì làm ưa thích. Vì vật ăn để nuôi thân sống, chỉ có nhân nghĩa đạo đức là vật rất trong sạch bổ khỏe mà thôi, còn toàn bằng hôi tanh độc hại, nên người quân tử rất thanh cao để cầu đạo lý. “Vật phi nghĩa bất thủ, nhơn phi nghĩa bất giao”. Người xưa không hề động tâm danh lợi, thanh cao như Sào Phủ, Hứa Do, đặc biệt hơn là khi cuốc đất gặp vàng, mà vàng ấy không phải của mình thì họ bằng lấp lại bỏ đi. Ôi! Ước mong sao trong Giáo Quyền của ta chư Hướng đạo làm được cái người ấy để làm gương, đừng khuất phục trước oai quyền danh lợi, nuôi lòng thanh cao trung chính. (…)
Bản Thánh chào./.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Sau trước nếu một lòng tự quyết,
Thì đạo, đời, muôn việc do ta,
Chánh tâm thành ý đó là,
Tu thân xử thế tề gia vẹn toàn.
Lỡ một kiếp đâu còn cơ hội,
Trễ một ngày khó đổi ngàn vàng,
Đừng rằng thế sự đa đoan,
Ví như một giấc mộng tràng rồi thôi.
10 phút tìm hiểu ĐẠO CAO ĐÀI .
Tác giả: Đào Công Tâm (Bản PPS) Dương Trọng Thu biên tập lại theo Google Slides
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét